Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

Tình yêu sẽ đem anh quay về• Tình yêu sẽ đem anh quay về

Không ai có thể đi tìm thấy tình yêu khi tình yêu cố tình lẩn trốn
Không ai có thể trốn trách được tình yêu khi tình yêu đến bên
Tình yêu thực sự có thể cho cả thế giới xoay vần, cứu rỗi linh hồn con người từ thẳm sâu nhất của vực thẳm
Điều quan trọng nhất của tình yêu chính là giữ vững đức tin....

Phần 1: Cuộc gặp gỡ định mệnh
Vừa mới mất đi mối tình đầu tiên trong chua xót, Thùy Dương đi chạy trốn nỗi đau thì gặp được Hiểu Phong trong chuyến tàu Bắc Nam. Có lẽ Dương sẽ mãi lặng im nếu như không bất chợt nghe thấy điệu Canon Flamenco từ đâu đó vọng lại xen lẫn tiếng ồn ào của đường ray. Dương lấy tay gõ gõ lên thành ghế theo điệu nhạc, đôi mắt chợt sáng rực lên khi bắt gặp Hiểu Phong đang huýt sáo theo. Vậy là họ quen nhau. Sự am hiểu và tinh tế trong cảm nhận về âm nhạc và nghệ thuật của Hiểu Phong lôi cuốn Thùy Dương vào trong các câu chuyện một cách lạ kì mà Thùy Dương không sao có thể giải thích được. Thùy Dương như quên đi tất cả mọi thứ đang diễn ra mà cuốn vào câu chuyện với Hiểu Phong. Chỉ tới khi gần tới ga cuối cùng, Hiểu Phong xin số điện thoại để giữ liên lạc thì Thùy Dương mới ngỡ ngàng nhận ra rằng mọi thứ chỉ là thoáng qua. "Rồi cuộc gặp mặt nào cũng phải có chia ly thôi" Dương tự nhủ và khẽ buồn thoáng trên nét mặt.
- Em cho anh biết tên ở nhà của em được không?
- Anh nhìn thấy tên của em trong thẻ học sinh của em rồi mà. Là Vanessa đó thôi anh.
- Anh biết. Mà em không nói thì anh vẫn biết tên em. Là Thùy Dương, Dương Thúy hay Dương Thủy phải không?
- Anh đoán xem.
- Chắc là Dương Thủy rồi. Vì Dương Thủy là cái tên rất đẹp
- :)
- Cho anh xin số điện thoại nhé
- Vâng.
Hiểu Phong là một người đặc biệt, rất đỗi chân thành và tự nhiên. Cái nhìn cuộc đời đầy lạc quan và sâu sắc khiến cho Thùy Dương ngưỡng mộ, cảm mến mà cũng bộc bạch hết những nỗi lòng, những tâm sự của mình. Thùy Dương không ngần ngại kể cho Hiểu Phong nghe về một người mà Dương gọi là người ấy, về nỗi đau mà Dương từng chịu đựng do mối tình ấy gây ra. Hai con tim đồng cảm dường như đã rung chung theo một nhịp, chỉ còn một khoảng cách mong manh rất nhỏ giữa tình bạn và tình yêu, chỉ còn thiếu một lời yêu thương nữa là họ như đã thuộc về nhau. Nhưng Hiểu Phong im lặng còn Thùy Dương lại ngây ngô, như không nhận ra điều đó hay có lẽ do chính Thùy Dương cố tình tảng lờ đi để thả tâm hồn đến một nơi nào khác, tránh chạm phải những rung cảm của con tim. Thùy Dương không muốn mất Hiểu Phong theo cách người ta vẫn đánh mất nhau vì cái thứ có tên gọi là tình yêu.
Phần 2: Tháng ngày chết
Chiếc xe lao vào Thùy Dương.... Dương gục xuống, trên đôi môi vẫn còn thoáng nụ cười, trông cô như đang say giấc ngủ nghỉ ngơi, mái tóc lòa xòa trên khuôn mặt cùng với cả máu và nước mắt. Tiếng gọi thảm thiết của gia đình và người thân không làm cho Thùy Dương tỉnh dậy. Cô hôn mê liền 21 ngày, một giấc ngủ dài và say không mộng mị. Đến khi Thùy Dương thức giấc thì Dương không còn nhận ra được chính mình nữa. Cả cơ thể không còn nghe lời Dương sai khiến. Hai chân Dương hoàn toàn bất động, Dương đổ ngã trên chiếc xe lăn. Tương lai đóng sập vào trước mắt, tất cả mọi niềm tin, hi vọng không còn. Dương đối mặt với cuộc đời một cách quá nghiệt ngã. Nước mắt lăn dài trên khóe mắt, cuộc đời Dương rồi sẽ về đâu với những vòng quay của chiếc xe này. Cây vĩ cầm để trên giá làm Dương như muốn phát điên, Dương không thể ôm lấy nó và chơi đàn được nữa. Dương hoàn toàn gục ngã, chỉ giam mình trong phòng cắt đứt liên lạc với tất cả, không muốn tiếp xúc cùng ai nữa. Đôi khi Dương cũng nhớ Phong. Dương muốn được nghe tiếng cười, muốn được gọi hai tiếng "Hiểu Phong". Muốn được khóc, muốn được nói cho Hiểu Phong biết Dương cảm thấy như thế nào. Nhưng biết làm sao... biết nói làm sao... Dương không thể. Nước mắt lại trào ra mà Dương không thể khóc.
Dương biến mất khỏi thế giới của Hiểu Phong như chưa từng xuất hiện. Mọi thứ về Dương chỉ là ẩn số để cho Hiểu Phong mãi mãi kiếm tìm trong vô vọng. Phong phải đi tìm Dương... Phong nhất định phải tìm Dương. Nhưng biết phải tìm Dương ở đâu ở thành phố rộng lớn mà Phong chưa từng ghé chân, không số nhà, không có tên con đường, không có số điện thoại cố định, không bạn bè, không người thân. Hiểu Phong gần như phát điên lên khi thấy lòng hụt hẫng như mất đi thứ gì đó đã thuộc về cơ thể mình. Tháng ngày qua đi, như tháng ngày đã chết. Cuộc sống vô nghĩa và tẻ nhạt. Chỉ có sự hối tiếc và nỗi nhớ rất dài tồn tại giữa cả hai. Hiểu Phong nhớ Dương.... Dương cũng vậy... NhưngDương không thể... thực sự Dương không thể.
Một năm trôi qua, tất cả mọi thứ dường như đã trôi vào quên lãng, chỉ có nỗi đau của Dương vẫn còn nguyên vẹn, lại thêm phần sâu sắc. Mỗi khi thoáng nhớ về Hiểu Phong, là lòng Dương lại day dứt và đau đớn đến khôn tả. Dương sợ tình yêu sẽ lại làm Dương đau đớn tuyệt vọng thêm một lần. Dương yêu người xưa hay yêu nỗi cay đắng do người ta mang lại, Dương cũng không muốn biết. Nhưng Dương yếu đuối, Dương nhút nhát, sợ tổn thương mà cứ giữ mãi nỗi buồn đó chẳng dám vượt qua. Nghĩ đến tình yêu cũng đủ làm cho Dương sợ hãi. Khi xưa Dương có tất cả, người ta còn bỏ Dương mà đi thì có gì để Dương có thể giữ được bước chân một người khi Dương chỉ còn có hai bàn tay trắng, một trái tim đầy những vết thương và một cơ thể không còn lành lặn. Dương chọn cách sống cho mình là không mơ ước, không hi vọng, và cũng không có chỗ cho tình yêu. Dương cho rằng đó là cách sống bình yên và an phận.
Phần 3: Hạnh Phúc và Bất Hạnh
Duyên số đã không cho Thùy Dương lựa chọn, đang suy nghĩ miên man khi mở điện thoại tìm lại dòng tin nhắn cũ thì điện thoại Thùy Dương bất ngờ đổ chuông. Hiểu Phong đang gọi... Tim Dương bỗng đập loạn lên quặn thắt, bối rối bấm alo trong trạng thái gần như vô thức. Dương nín thở, mặt nóng bừng lên khi nghe lại giọng của Phong. Hơn một năm mà Phong vẫn giữ số điện thoại của Dương, vẫn bấm gọi như một hi vọng mong manh. Cuối cùng thì điều Phong mong muốn nhất đã thành hiện thực, Phong đã tìm thấy Dương. Cả hai gần như chỉ lặng im mà như trong lòng như vỡ òa muốn khóc.
2 tháng sau.
Dương yêu Phong, Dương không thể nào phủ nhận điều đó. Lý trí quay cuồng khiến cho Dương quay lưng trốn chạy, Dương sợ hãi, Dương sợ mình sẽ đem lòng yêu Phong để rồi phải đớn đau thêm một lần nữa nhưng hơn cả là Dương sợ mất Phong. Tình yêu đã một lần làm Dương đau đớn, Dương không thể yêu để đớn đau thêm một lần nữa. Dương không thể. Thực sự Dương không thể. Những giọt nước mắt vụng về rơi xuống làm cho Dương như muốn gục ngã. Càng cảm nhận được tình yêu của Phong thì Dương lại càng cảm thấy đớn đau. Dương chưa nói cho Phong nghe về tai nạn trớ trêu một năm về trước, trong tâm trí Phong, Dương vẫn là người con gái bình thường như biết bao người khác. Nhưng Dương không thể,... Dương thực sự không thể... Làm sao Dương có thể đem lại cho Phong một cuộc sống bình thường hạnh phúc như bao người khác, làm sao Dương có thể hứa hẹn điều gì với Phong. Dương phải ra đi, phải biến mất trước khi Phong đem lòng yêu Dương để phải vì Dương mà đau khổ. Và đêm nay sẽ là lần cuối Dương nhắn tin cho Phong, từ ngày mai, Dương sẽ không còn bên Phong nữa.
- Cô bé của anh!
- Dạ. Em nghe nè anh.
- Hứa không được chạy trốn anh đâu đấy nhé!
- Sao anh lại nói vậy ạ?
- Em hứa đi. Hứa đi rồi anh nói. Anh không muốn rời xa em đâu.
- Nhưng mà...
- Thôi, đừng nhưng mà... Em hứa đi. Anh hiểu em mà.
- Vâng
- Nếu em chạy trốn, hãy cho anh biết anh phải tìm em ở đâu. Anh nhất định sẽ tìm thấy em.
- ........ (Dương tắt máy)
Vòng tay của Hiểu Phong đã giữ Thùy Dương lại trước khi Thùy Dương kịp chạy trốn. Tình yêu đã giữ Dương ở lại. Dương cũng không thể nào xa Phong được. Cả Hiểu Phong và Thùy Dương đều không thể ngăn con tim mình lại nhưng khoảng cách làm cho lý trí họ xa rời nhau. Hiểu Phong nhìn thấu được tâm can Dương, hiểu được Dương cần gì, muốn gì, Dương là người thế nào nhưng khoảng cách 2000km đã không làm cho Phong thấy được Dương là ai. Điều đó khiến cho Dương đau lòng và khổ tâm biết bao, hạnh phúc Dương có được là do Dương lừa dối Phong mà có. Dương không thể im lặng thêm được nữa. Dương nói lời chia tay.
- Anh!!!
- Anh nghe nè cô bé :)
- Em sẽ không bao giờ rời xa anh đâu.
- Anh cũng không bao giờ buông tay em ra đâu, ngốc ạ. Anh sẽ luôn ở bên em mỗi khi em cần đến anh mà.
- Không, anh hiểu lầm ý em rồi. Em chỉ không rời xa anh thôi. Chứ em sẽ không đến bên anh đâu.
- Huhu. Sao em lại nói vậy? Em định offline với anh à? Em không thương anh nữa à?
- Không phải. Em gọi cho anh bây giờ nhé.
Phong bối rối, trái tim như muốn vỡ tung ra khi đọc những dòng tin nhắn. Chuông điện thoại reo, Dương Thủy đang gọi...
- Anh đang làm gì đấy ạ?
- ....
- Anh giận em à? Em xin lỗi mà. Em định nói chuyện này với anh. Nhưng anh ghét em rồi thì thôi, em giữ cho riêng mình vậy. Em cúp máy nha anh - Giọng Thùy Dương nửa buồn nửa có vẻ nũng nịu
- ....
- Anh có biết em là ai không?
- Anh không cần biết. Em là ai chứ? Em là em của anh mà. Anh không chịu đâu.
- Anh còn nhớ là em kể em bị tai nạn sau khi quen anh không? Em chưa nói anh nghe hậu quả của tai nạn.
- Anh nghe đây
- Em là một cô bé tàn tật anh à. Em không đi được nữa. Em cũng không cầm đàn được nữa. Em... em khác trước rồi. không phải người như lúc anh quen nữa đâu.
- Dù có như thế nào thì em vẫn là em mà... Em vẫn là Dương Thủy của anh mà. Anh không chịu đâu đấy.
- Không. Em không phải Dương Thủy. Em là Thùy Dương. Tên thật của em là Thùy Dương. Cái tên Dương Thủy... Em xin lỗi. Em không định nói dối anh.
- .... Tên nào cũng vậy mà em. Anh thương em thật mà. Anh không quan tâm đến những gì là quá khứ đâu em. Anh...
- Em tắt máy nha anh.
Thời gian quả là khó khăn cho cả Dương với Phong khi bức tường vô hình đã hiện lên rõ ràng ngăn cách cả đôi bên đến với nhau, đến với bến bờ của tình yêu và hạnh phúc. Hiểu Phong đã phải đấu tranh nội tâm rất nhiều. Vì Dương, Phong có thể từ bỏ tất cả nhưng Phong không phải là một người giàu có. Phong sợ mình không đủ sức để chăm lo cho Dương, Phong sợ không thể làm cho Dương hạnh phúc. Những dằn vặt đau đớn đầy đọa cả hai người khiến cho hai con tim dường như ngạt thở. Dương và Hiểu Phong chỉ biết lặng im mỗi khi bên nhau. Nhưng rồi cái ngày ấy cũng đến. Tình yêu đã chiến thắng được lý trí khô khan và lạnh lùng.
- Em... Anh yêu em.
- Không được yêu em đâu đấy.
- Sao lại không được yêu em? Không cho anh yêu em, anh kiện bây giờ đó.
- Anh không sợ gia đình phản đối à? Không sợ khoảng cách, không sợ bệnh của em sao? Sao anh ngốc thế?
- Vậy thì em cũng không được yêu anh đâu đấy nhé...
- .......
- Thôi, chịu anh đi nha.
- Nhưng còn tương lai....
- Mình còn bên nhau, yêu nhau được ngày nào thì cứ trao nhau những gì ngọt ngào hạnh phúc nhất được không em? Hãy yêu hết mình đi, được không em? Anh không muốn mất em. Tương lai thì để cho tương lai tính đi. Đâu ai biết trước được.
- Anh!
- Sao nè?
- ......Em cũng yêu anh.
- Ngốc này, anh biết lâu rồi. Anh yêu em lắm ngốc ạ.
Phần kết: Chỉ cần có tình yêu
Biết được con trai mình đang yêu một cô gái tàn tật lại cách xa cả mấy ngàn km khiến cho mẹ của Hiểu Phong choáng váng rất đau lòng. Bà không kịch liệt phản đối, cũng không ngăn cấm. Bà không nói một lời nào mà chỉ khóc. Bà là một người phụ nữ nhân hậu, bà biết thương và hiểu cho Thùy Dương nhưng bà không muốn con trai bà phải vất vả. Vừa thương con trai, vừa thương cô gái tội nghiệp kia, không muốn con trai mình trở thành người bội nghĩa, bà suy nghĩ tới mức đổ bệnh. Hiểu Phong lặng im, không nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn của Thùy Dương suốt hai tuần liền. Hiểu Phong đi tìm câu trả lời cho quyết định của chính mình. Cho rằng mọi thứ đã đến hồi kết, Dương không khóc lóc, không níu kéo và cũng không quá buồn. Dương tự an ủi cho lòng mình để không tiếc nuối dù cho tình yêu phải kết thúc trong lúc tình yêu đang đẹp đẽ, Dương đang được hạnh phúc nhất. Cầm tờ giấy kết quả điện tâm đồ rằng mình bị bệnh tim, Thùy Dương cũng mỉm cười mãn nguyện. Cuộc đời mãi mãi chỉ là ẩn số. Đi đến cuối cuộc đời vẫn sẽ không có ai hiểu và yêu Hiểu Phong nhiều như Thùy Dương đã hiểu và đã yêu. Số phận chia cách họ trên ngã rẽ của cuộc đời nhưng tình yêu vẫn mãi giữ họ trong tâm trí nhau cùng những kỉ niệm... Và yêu nhau nhiều hơn những gì họ có. Dương nhắn cho Phong một tin nhắn cuối cùng:
- Cảm ơn anh vì đã yêu thương em và cho em những ngày hạnh phúc nhất. Dù sao đi nữa, em cũng sẽ mãi mãi yêu anh.
Chuông tin nhắn vang lên ngay phía sau Thùy Dương. Dương giật mình quay lại nhìn... Hiểu Phong đang đứng đó bằng xương bằng thịt, Hiểu Phong đọc tin nhắn Dương vừa gửi. Đứng trước mặt Thùy Dương, Phong nhắn tin lại:
- Đến cuối đời, không được hối tiếc vì tình yêu của anh đâu đấy nhé. Vì anh sẽ yêu em và ở bên em suốt đời đấy cô bé ạ. Không bao giờ xa em nữa đâu.
Chỉ cần có tình yêu và đức tin. Người ta sẽ đến được bên nhau và trao cho nhau những gì là hạnh phúc nhất.

Doremon chế hài hước nhất xem ngay

Doremon che hai – Doremon chế hai huoc -Doremon che vui hai huoc nhat . Mời bạn cùng theo dõi thêm nhiều chuyện Doremon Nobita chế hài hước tại blogtintuconline


Click vào đây để phóng to ảnh (http://chiplove.biz).

Click vào đây để phóng to ảnh (http://chiplove.biz).


Click vào đây để phóng to ảnh (http://chiplove.biz).



Click vào đây để phóng to ảnh (http://chiplove.biz).

Click vào đây để phóng to ảnh (http://chiplove.biz).

Click vào đây để phóng to ảnh (http://chiplove.biz).



Click vào đây để phóng to ảnh (http://chiplove.biz).




Click vào đây để phóng to ảnh (http://chiplove.biz).