Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Tàu sân bay trong chiến tranh Thái Bình Dương

K
ể từ ngày 7/12/1941, khi Nhật Bản bất ngờ tấn công Trân Châu Cảng tới khi Mỹ đổ bộ lên Okinawa, các tàu sân bay thể hiện hết mình vai trò chiến lược của nó trong chiến tranh.
Trong chiến tranh thế giới thứ 2, mặt trận phía đông ác liệt giữa Nhật Bản và Mỹ luôn được đánh dấu bởi các trận hải chiến qui mô lớn.

Hơn 350 máy bay Nhật Bản chia thành 2 đợt tấn công các tàu chiến và căn cứ quân sự Mỹ tại Trân Châu Cảng. Trong 90 phút định mệnh, người Nhật đã cho Mỹ một bài học đau đớn về chiến tranh: đánh chìm 6 tàu chiến, 188 máy bay, nhiều nhà cửa, kho đạn dược, sân bay và các tàu chiến đang trong quá trình chế tạo. 2.400 thủy thủ đã thiệt mạng, 1.250 người khác bị thương.

Trong trận tập kích Trân Châu Cảng, 6 tàu sân bay của Nhật Bản đã tham chiến là: Ziukaku, Shokaku, Akagi, Kaga, Hiryu, và Soryu. Cuộc tập kích đã mở màn cho "show diễn" của các tàu sân bay:

































Phi công Nhật Bản nhận mệnh lện trên các tàu sân bay trước khi cất cánh tấn côngTrân Châu Cảng. Đây là hình ảnh trích từ một đoạn phim ngắn báo cáo tình hình chiến sự của Nhật Bản. Nguồn Ảnh: AP Photo.
Zuikaku – một trong 6 tàu sân bay của Nhật Bản tham gia tấn công Trân Châu Cảng. Hình ảnh được chụp vào năm 1941, ngay trước khi Zuikaku lên đường ra mặt trận. Zuikaku đã bị hỏng nặng trong trận chiến tại cảng biển Phillipines. Trong trận vịnh Leyte, Zuikaku bị trúng 7 quả bom và 7 quả ngư lôi và bị đắm. Trong trận chiến này, Zuikaku lãnh nhiệm vụ là mồi nhử. Nguồn Ảnh: U.S. Naval Historical Center.
Máy bay chuẩn bị cất cánh từ tàu sân bay Akagi vào ngày 7/12/1941. Akagi đã trúng bom của máy bay Mỹ vào ngày 4/6/1942. Quả bom đã làm nổ khoang nhiên liệu, gây hư hỏng sân bay và khu đỗ máy bay chiến đấu. Hải quân Nhật Bản đã đánh chìm Akagi vào ngày hôm sau. Nguồn Ảnh: National Archives.
Phi công Nhật Bản trên tàu Zuikaku vẫy chào máy bay ném bom Nakajima “Kate” B-5N đang cất cánh để tấn công Trân Châu Cảng. Nguồn Ảnh: AP Photo.
Ảnh được chụp từ trên máy bay Nhật Bản trong cuộc tấn công. Cột khói lớn phía xa là khu quân sự Hickam chìm trong biển lửa và bom của máy bay Nhật Bản. Nguồn Ảnh: U.S. Navy.
Những giây phút đầu tiên của cuộc tấn công. Những tàu chiến của Mỹ vẫn nằm im lìm bên bờ cảng khi hàng đàn máy bay Nhật tràn tới nơi đây. Nguồn Ảnh: U.S. Navy.
Chiếc chiến đấu cơ A6M-2 Zero trên bong tàu sân bay Akagi trong cuộc tấn công vào Trân Châu Cảng. Nguồn Ảnh: U.S. Navy.
Máy bay ném bom B-25B Mitchell của không quân Mỹ cất cánh từ tàu sân bay USS Hornet để tấn công vào hòn đảo chính của Nhật Bản vào ngày 18/4/1942. 

Có 6 chiếc B-25B Mitchell đã tham gia chiến dịch có tên Doolittle Raid – chiến dịch phản công của Mỹ đánh thẳng vào trung tâm của đế chế Nhật sau sự kiện tại Trân Châu Cảng. 

Chiến dịch Doolittle Raid gây ra ít thiệt hại cho Nhật Bản nhưng lại là một cú hích tinh thần quan trong đối với toàn thể người dân Mỹ. Nguồn ảnh: AP Photo.
Các thành viên của đội bay kiểm tra những máy bay ném bom trên bong tàu USS Hornet. Đây là những giây phút cuối cùng trước khi các máy bay cất cánh thực hiện chiến dịch Doolittle Raid. Nguồn Ảnh: NARA.
Những chiếc B-25B xếp hàng dài chờ cất cánh trên tàu sân bay USS Hornet.
Máy bay B-25B cất cánh trong cuộc tập kích lịch sử nhằm vào thủ đô Tokyo của Nhật Bản. Chiến dịch này do thiếu tướng James Doolittle chỉ huy. Mỗi máy bay mang 250 kg thuốc nổ mạnh và một quả bom.
Đội phi công trên một trong 6 chiếc B-25B, họ tới từ phi đội ném bom số 34: trung tá James H. Doolittle – phi công (thứ 2 từ trái sang); trung úy Richard E. Cole – phi công phụ; trung úy Henry A.Potter – hoa tiêu; trung sĩ Fred A. Braemer – người điều khiển ném bom; trung sĩ Paul J. Leonard – kỹ sư/điều khiển súng. Nguồn Ảnh: U.S. Air Force photo.
Tàu sân bay Nhật Bản bị trúng bom của không quân Mỹ trong trận Coral Sea vào tháng 5/1942. Nguồn Ảnh: AP Photo.
Sóng tràn lên tàu tiếp dầu USS Neosho, quật ngã cả đoàn thủ thủ khi họ đang thực hiện tiếp dầu cho tàu USS Yorktown vào tháng 5/1942. 

Tàu Neosho tham chiến trong trận Coral Sea tại nam biển Thái Bình Dương ngay sau đó và bị đắm trong trận chiến này. Nguồn Ảnh: NARA.
Thủy thủ Mỹ rời bỏ tàu sân bay USS Lexington sau khi tàu bị trúng bom và ngư lôi của Nhật Bản trong trận Coral Sea. Những thủy thủ này đã được các tàu chiến Mỹ cạnh đó cứu thoát. USS Lexington chính thức chìm xuống đáy biển sau khi tàu USS Phelps bắn một ngư lôi đánh chìm tàu sân bay này. Nguồn Ảnh: U.S. Navy Aviation Museum.
USS Lexington bốc cháy và nổ dữ dội sau khi trúng bom của máy bay Nhật Bản trong trận chiến Coral Sea. 200 trong số 2.951 thủy thủ đã mãi mãi ra đi cùng con tàu này. Mặc dù giành chiến thắng mang tính chiến thuật nhưng rất nhiều tàu chiến của Nhật Bản đã bị hư hỏng và không thể tham gia vào trận Midway vào tháng 6/1942. Nguồn Ảnh: AP Photo.
Theo BAODATVIET

'Gót chân Asin' của Hải quân Trung Quốc

Dù Trung Quốc có thể tự hào về tàu sân bay đầu tiên của mình và tiếp tục nâng cấp một loạt tên lửa hành trình chống tàu (ASCM), nhưng hải quân nước này vẫn dễ dàng bị tổn thương trước các cuộc tấn công của tàu ngầm đối phương.

Minh chứng cho sự yếu kém chủ yếu của Trung Quốc trong tác chiến chống tàu ngầm là Hải quân Trung Quốc chỉ có không quá một tá máy bay tuần tra biển (MPA) - một lực lượng tác chiến chống tàu ngầm chủ yếu của hầu hết các lực lượng hải quân tiên tiến trên thế giới. 


Do vậy, các nhà phân tích quốc phòng Trung Quốc đang rất quan tâm đến những thách thức mà các tàu ngầm nước ngoài có thể tạo ra đối với các lợi ích và tham vọng hàng hải của Trung Quốc. 


Để lấp khoảng trống trong tác chiến chống tàu ngầm, hiện nay Hải quân Trung Quốc đang xây dựng nền tảng cho khả năng chống tàu ngầm tiên tiến hơn trong một hoặc hai thập kỷ tới.

Tác chiến chống tàu ngầm phi quy ước



Hiện nay, các phương tiện tác chiến chống ngầm hiệu quả nhất của Hải quân Trung Quốc là các phương tiện "phi quy ước", bao gồm:


- Thủy lôi: Tác chiến thủy lôi từng được coi là một sức mạnh của Hải quân Trung Quốc và là một lựa chọn chủ yếu trong các trong hoạt động phòng thủ chống tàu ngầm tại các khu vực trong vùng biển Hoàng Hải hoặc eo biển Đài Loan. 


Các nhà phân tích Hải quân Trung Quốc thường xuyên thảo luận sử dụng thủy lôi tấn công tàu ngầm đối phương, thậm chí bí mật sử dụng các tàu thương mại đã chuyển đổi rải thủy lôi vào các vùng biển nơi các tàu ngầm đối phương có thể hoạt động. 


Một sĩ quan hải quân cao cấp của Trung Quốc thuộc Trung tâm Nghiên cứu Hải quân Bắc Kinh gần đây đã đề xuất trong tương lai các phương tiện không người lái dưới nước có thể được sử dụng để triển khai thủy lôi nhằm tăng cường các khả năng tác chiến thủy lôi của Trung Quốc trong tác chiến chống tàu ngầm.


- Tàu đánh cá và tàu ngư chính: Một số nguồn tin cho hay Hải quân Trung Quốc dự định sử dụng các tàu đánh các và tàu ngư chính vào các cuộc chiến chống tàu ngầm tương lai. 


Trên thực tế, một một tàu ngư chính đã được tái trang bị cho nhiệm vụ này. Tàu được trang bị một trực thăng chống tàu ngầm, ngư lôi chống tàu ngầm và thiết bị sonar kéo. 


Trong tương lai, các tàu bảo vệ bờ biển Trung Quốc sẽ được cải tiến theo xu hướng này để nâng cao khả năng tác chiến chống tàu ngầm của Hải quân Trung Quôc.


Tác chiến chống ngầm quy ước
- Phát triển công nghệ sonar kéo: Từ lâu Hải quân Trung Quốc đã triển khai một hạm đội lớn tàu săn ngầm có trọng lượng giãn nước nhỏ (Type 037), nhưng vẫn thiếu một lực lượng tàu chiến mặt nước hiện đại thực hiện tác chiến chống tàu ngầm, ngay cả khi đã được trang bị hai loại tàu khu trục phòng không (Type 054) và tàu khu trục (Type 052) hiện đại. 


Hải quân Trung quốc chưa ưu tiên phát triển các công nghệ sonar, mặc dù công nghệ sonar kéo đã được Pháp xuất khẩu sang Trung Quốc vào đầu những năm 1980. Các sonar gắn trên thân tàu chiến đấu mặt nước mới nhất của Trung Quốc chưa có khả năng phát hiện mục tiêu ở cự ly xa. 


Gần đây có tin lực lượng tàu chiến mặt nước mới nhất của Trung Quốc được lắp đặt giàn sonar nội địa H/SJG-206 có thể phát hiện mục tiêu ở cự ly khoảng 100km.


- Lực lượng tàu hộ tống: Trung Quốc sẽ triển khai một loại tàu hộ tống chống tàu ngầm hiện đại trong những năm tới. Theo các phương tiện truyền thông Trung Quốc là tàu hộ tống Type-056, với chiều dài khoảng 90 m và lượng choán nước 1.500 tấn. 



Hộ vệ chống ngầm tương lai của Hải quân Trung Quốc Type 056.

Trên tàu có 1 radar thủy âm ở mũi và một sân đỗ có khả năng tiếp nhận 1 trực thăng Z-9 Haitun. Vũ khí trên tàu gồm 1 pháo 76 mm ở mũi (có thể là bản sao chép pháo AK-176 của Nga), 4 tên lửa chống hạm YJ-2, YJ-3 hay YJ-83 (C-802/C-803) ở giữa tàu và một hệ thống tên lửa phòng không tầm gần FL-3000N trên phần thượng tầng ở đuôi tàu. Có thể trên cột tàu phía mũi có bố trí rađa sục sạo Type 348 (LR-66). Dự kiến Type-056 dùng để thay thế hoặc bổ  trợ cho tàu Type-037.

- Trực thăng hải quân: Để tăng cường khả năng chống tàu ngầm từ trên không, Hải quân Trung Quốc đã tăng cường phát triển một số loại trực thăng tác chiến chống tàu ngầm như Z-9C và Z-8. 

Tuy nhiên, các nhà phân tích hải quân Trung Quốc cho rằng, loại trực thăng Z-9C vẫn chưa đáp ứng được yêu cầu tác chiến chống tàu ngầm do Z-9C thiếu khả năng mang tải nặng để mang các bộ xử lý trên máy bay, phao thủy âm và vũ khí chống tàu ngầm, cho dù Z-9C được lắp một cặp giá treo ngoài để mang 1-2 quả ngư lôi chống ngầm sản xuất trong nước ET52 có tầm hoạt động tới 9,5km, 

Ngoài ra, Z-9C còn được trang bị một sonar Type 605 (bản sao của AN/AQS-13 của Mỹ), một thùng chứa 12 phao thủy âm thụ động, 4 phao thủy âm chủ động, một phao thủy âm đo nhiệt độ và một phao thủy âm xác định môi trường đại dương. 




Trực thăng chống ngầm Z-9C.

Z-9C lắp một thiết bị thu vô tuyến để thu các tín hiệu của phao thủy âm ở cự ly 10 km khi bay với vận tốc 120km/h. 

Trong khi đó Z-8 có kích thước quá lớn, không phù hợp với phần lớn tàu chiến mặt nước của Hải quân Trung Quốc. Do vậy, Hải quân Trung Quốc phải nhập khẩu trực thăng Ka-28 Helix của Nga với số lượng lớn để tăng cường khả năng chống tàu ngầm.

- Máy bay chống ngầm cánh cố định: Máy bay tuần tra biển hiện nay trở thành một phương tiện tác chiến chống tàu ngầm rất khả thi với các ưu điểm: khả năng cơ động cao, thời gian bay lượn lâu, tải trọng lớn và ít bị tổn thương trước các vũ khí triển khai trên tàu ngầm cũng như phạm vi sục sạo rộng. 

Hải quân Trung Quốc đang xem xét chế tạo loại máy bay cánh cố định Y-8 có khả năng phóng tên lửa đối hạm nhưng với chỉ số lượng ít do thiếu căn cứ ở nước ngoài để làm nhiệm vụ bay tuần tra biển ở các vùng nước xanh xa.

Theo các nhà phân tích, điều này sẽ được khắc phục một phần trong thập kỷ. Hướng đi khác trong phát triển phương tiện chống ngầm từ trên không của Hải quân Trung quốc là đầu tư nhiều hơn vào các hệ thống chống tàu ngầm không người lái trên không.

- Tàu ngầm: Nhiệm vụ tác chiến chống tàu ngầm được đặt ra cho lực lượng tàu ngầm diesel của Trung Quốc từ tương đối sớm do các tàu ngầm diesel có thể có một số lợi thế khi hoạt động trong vùng nước nông ven biển và động cơ AIP đang được hoàn thiện. Các giàn sonar kéo cũng đã được trang bị trên các tàu ngầm của Hải quân Trung Quốc. 



Tàu ngầm lớp Tống (Song - Type-039G).

Tàu ngầm lớp Tống đã được trang bị ngư lôi chống tàu ngầm hạng nặng đầu tiên cũng như vũ khí chống tàu ngầm phóng bằng rocket (ASROC trong lực lượng hải quân phương Tây). Lực lượng tàu ngầm hạt nhân của Trung Quốc cũng được trang bị các công nghệ chống tàu ngầm nhưng tốc độ tìm kiếm phát hiện tàu ngầm đối phương hiện còn tương đối chậm. 

Bên cạnh đó, trình độ của các thủy thủ tàu ngầm trong tác chiến tàu ngầm chưa cao và kinh nghiệm chiến đấu hầu như không có cũng làm giảm đáng kể khả năng tác chiến chống tàu ngầm của Hải quân Trung Quốc, nhưng họ lại có lợi thế nhất định như quen với điều kiện độ sâu và hải dương học ở các vùng biển gần Trung Quốc. Tag: Hải quân các nước trên thế giới

Theo BAODATVIET

TSB Trung Quốc dưới lăng kính người Nhật

Xin giới thiệu tới độc giả ý kiến của Phó Đô đốc Hải quân Nhật Bản Fumio Ota về mục đích của Hải quân Trung Quốc trong tương lai.




Fumio Ota.
Phó Đô đốc Fumio Ota từng là Giám đốc Trung tâm tình báo quốc phòng của Bộ quốc phòng Nhật Bản


Dưới đây là ý kiến của ông Fumio Ota được Wall Street Journal đăng tải:


Hải quân Trung Quốc: Loại 1 sang loại 2


Quá trình thử nghiệm tàu sân bay Thi Lang của Trung Quốc là một sự kiện được Mỹ, Nhật Bản cùng nhiều nước Đông Nam Á chú ý trong thời gian gần đây. Với Thi Lang, Hải quân Trung Quốc đã đạt được bước biến mới trong việc sở hữu những khả năng mà họ chưa từng có trong quá khứ.


Quá trình thử nghiệm tàu sân bay đầu tiên của Trung Quốc vào ngày 10/8 đánh dấu một bước chuyển lớn trong học thuyết hải quân của quốc gia đông dân nhất thế giới.


Cách đơn giản nhất phân loại học thuyết hải quân của các quốc gia trên thế giới chia làm 2 loại: Loại 1 - “từ chối đại dương” và loại 2 - “thống trị đại dương”. 


Từ trước tới nay, Trung Quốc thuộc vào loại 1, do vậy mục đích của hải quân chỉ là chặn đứng mọi khả năng mà đối phương có thể tận dụng để lấn át họ trên vùng thềm lục địa. Vì vậy, họ chủ yếu sử dụng thủy lôi và tàu ngầm. 


Mỹ, Nhật Bản và Anh thuộc vào loại 2, hải quân của họ được thành lập với mục đích thống trị vùng biển mà họ muốn kiểm soát. Nhưng với những động thái mới nhất này, Trung Quốc đang thể hiện rõ quyết tâm muốn gia nhập câu lạc bộ các lực lượng hải quân hùng mạnh nhất.


Tàu ngầm Mỹ dễ dàng xử lý tàu sân bay Trung Quốc


Hàng không mẫu hạm cung cấp cho Trung Quốc nhiều khả năng và công cụ linh hoạt. Từ trước tới nay, tầm kiểm soát trên không của Trung Quốc luôn là một điểm yếu cố hữu vì họ chỉ sử dụng các sân bay trên bộ.



Thi Lang tiến ra khơi trong sự quan tâm đặc biệt của các quốc gia láng giềng với Trung Quốc.
Sự có mặt của “sân bay di động trên biển”, Hải quân Trung Quốc sẽ tạo một thách thức đáng kể đối với Nhật Bản. Hiện nay, máy bay chiến đấu của Lực lượng phòng vệ biển Nhật Bản tự do quần thảo trên các giàn khoan dầu của Trung Quốc tại biển Hoa Đông. Nhưng điều đó sẽ chấm dứt khi tàu sân bay Trung Quốc được triển khai.


Các bạn của tôi làm việc trong Hải quân Mỹ không hề lo lắng trước sự kiện này. Theo họ, Trung Quốc đang phí tiền đầu tư vì khi chiến tranh nổ ra, tàu ngầm hạt nhân của Mỹ sẽ dễ dàng “xử lý” các tàu sân bay của Trung Quốc.


Nhưng sự tự tin này không thể làm yên tâm người Nhật. Do Nhật Bản không sở hữu các tàu ngầm hạt nhân, tàu sân bay Trung Quốc sẽ là một hiểm họa lớn khó tiêu diệt. Đây cũng là nỗi lo chung cho các quốc gia láng giềng với Trung Quốc.


Nếu xét trên phương diện chiến thuật, tàu sân bay mới là một lợi thế khắc phục nhược điểm cố hữu của Hải quân Trung Quốc: sự yếu kém trong phòng chống các máy bay tấn công của đối phương. Sự xuất hiện của Thi Lang, máy bay của hải quân Trung Quốc có thể tham chiến trên bầu trời mọi lúc mọi nơi.


Nói chung, dù vẫn còn hạn chế nhưng các tàu sân bay mang lại cho Trung Quốc một lợi thế lớn về mặt chiến thuật quân sự. Do vậy mà quốc gia này không hề dấu diếm dự định thành lập ít nhất 3 nhóm tác chiến tàu sân bay trước năm 2050.


Thay đổi học thuyết hải quân


Chiến lược quân sự của Trung Quốc đã thay đổi từ phòng thủ bờ biển sang phòng thủ thềm lục địa trong những năm 1980. Và lần này, với sự xuất hiện của tàu sân bay, Hải quân Trung Quốc đang hiện thực hóa ước vọng vươn ra vùng biển sâu.


Trong báo cáo “Quốc phòng Trung Quốc” được phát hành vào tháng 3/2011, câu đầu tiên là sự đề cập tới việc Trung Quốc đang hoàn thiện chiến lược “phòng thủ chủ động”. Điều này được dẫn chứng bởi một thay đổi nhỏ nhưng mang ý nghĩa to lớn của hải quân Trung Quốc: cụm từ “chính sách phòng thủ thuần túy” trong văn kiện tương tự vào năm 2008 nay đã được lược bớt từ “thuần túy”.


Những thay đổi mang tính chiến lược này khiến cho Nhật Bản lo ngại. Trung Quốc đã áp đặt quyền sở hữu lên quần đảo Senkaku mà Nhật Bản kiểm soát (Quần đảo Điếu Ngư theo cách gọi của Trung Quốc) trong văn kiện Luật ranh giới trên biển. 


Mốc đánh dấu lần đầu tiên Trung Quốc để ý tới cụm đảo nhỏ ở trên biển Hoa Đông này bắt đầu từ năm 1970, ngay sau khi Liên Hợp Quốc công bố khả năng tồn tại tài nguyên dầu mỏ ở khu vực này. 


Kể từ đó, các vụ tàu chiến của Trung Quốc quấy rối lực lượng canh phòng bờ biển Nhật Bản tại khu vực đảo Senkaku luôn là điểm nóng trong quan hệ giữa hai quốc gia này.


Vùng biển Đông cũng là trường hợp tương tự. Trung Quốc tuyên bố chủ quyền tại vùng biển này tại văn kiện Luật ranh giới trên biển vào năm 1992. Và tàu sân bay Thi Lang cũng sẽ hoạt động chủ yếu trên vùng biển này trong tương lai.


Trung Quốc luôn tỏ ra rất áp đặt trong những vấn đề liên quan tới biển Đông. Vào năm nay, Việt Nam đã tố cáo Trung Quốc cắt cáp của tàu thăm dò và Philippines cũng phải lên tiếng vì Hải quân Trung Quốc liên tục quấy rối các tàu thăm dò của họ. 


Hiện nay, sự căng thẳng đã lắng dịu sau khi Trung Quốc giữ cam kết của Đối thoại Shangri-La về vấn đề biển Đông.


Trung Quốc đang đánh mất mất niềm tin 


Vấn đề lớn nhất là cách diễn giải các cam kết này “theo cách rất Trung Quốc”: Họ tự cho phép mình quyền được tổ chức thăm dò biển trong vùng đặc quyền kinh tế của các quốc gia khác, bao gồm cả Nhật Bản nhưng những quốc gia láng riềng thì không được phép làm điều ngược lại.


Điều này tạo ra một viễn cảnh không mấy khả quan cho các quốc gia nằm cạnh Trung Quốc: tiếng tăm của Trung Quốc được tạo dựng bằng sức mạnh. Và các hành động của Trung Quốc đang hiện khiến quốc gia khác mất niềm tin.


Nhật Bản, Mỹ cùng các quốc gia Phương tây cần phải tăng cường khả năng quân sự để kiềm chế tham vọng của Trung Quốc. Đây cũng là điểm chủ đạo trong khái niệm Chiến tranh trên không và trên biển do Trung tâm đánh giá chiến lược và ngân quĩ Nhật phát hành vào năm 2010. Và việc Trung Quốc thử nghiệm tàu sân bay đầu tiên là một dấu hiệu nữa buộc Nhật Bản và Mỹ phải tăng cường quân sự ngay lập tức.
Theo BAODATVIET

Lòng yêu nước

Lòng yêu nước ban đầu là yêu những vật tầm thường nhất: yêu cái cây trồng ở trước nhà, yêu cái phố nhỏ đổ ra bờ sông, yêu vị thơm chua mát của trái lê mùa thu hay mùa cỏ thảo nguyên có hơi rượu mạnh. Chiến tranh khiến cho mỗi công dân Xô Viết nhận ra vẻ thanh tú của chốn quê hương. Người vùng Bắc nghĩ đén cánh rừng bên dòng sông Vina hay miền Xu-cô-nô, thân cây mọc là là mặt nước, nghĩ đến những đêm tháng 6 sáng hồng và tiếng "cô nàng" gọi đùa người yêu. Người xứ Uy-cơ-ren nhớ bóng thuỳ dương tư lự bên đường, cái bằng lặng của trưa hè vàng ánh, vào lúc ấy, đời sống thấy đầy đủ và phong phú thay, vào lúc ấy, thời gian dường như không trôi đi nữa. Chỉ có tiếng ong bay khẽ xua động cái yên lặng trọng thể. Người xứ Giê-oóc-gi ca tụng khí trời của núi cao, những tảng đá sáng rực và nỗi vui bất chợt của một dòng suối óng ánh bạc, vị mát của nước đóng thành băng, rượu vang cay sẽ tu trong bọc đựng rượu bằng da dê, những lời thân ái giản dị và những tiếng cuối của câu chào tạm biệt vọng lại. Người ở thành Leningrad bị sương mù quê hương ám ảnh, nhớ dòng sông Nê-va rộng và đường bệ như nước Nga đường bệ, nhớ những tượng bằng đồng tạc những con chiến mã lồng lên, và lá hoa rực rỡ của công viên mùa hè, nhớ phố phường mà mỗi căn nhà là một trang lịch sử. Người Mạc Tư Khoa nhớ như thấy lại những phố cũ chạy ngoằn ngoèo lan man như một hoài niệm, để rồi đổ ra những đại lộ của thành phố mới. Xa nữa là điện Cơ-rem-lanh, những tháp cổ ngày xưa, dấu hiệu vinh quang của đất nước Nga và những ánh sao đỏ của ngày mai.

Dòng suối đổ vào sông, sông đổ vào dải trường giang Vônga, con sông Vônga đi ra bể. Lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu miền quê trở nên lòng yêu Tổ quốc. Có thể nào quan niệm được sức mãnh liệt của tình yêu mà không đem nó vào lửa nước Nga, yêu Liên bang Xô Viết. Điều đó ta đã hiểu, khi kẻ thù giơ tay khả ố động đến Tổ quốc chúng ta. Ai là kẻ chẳng cảm thấy, mùa thu qua, điểu giản dị này: "Mất nước Nga thì ta còn sống làm gì nữa?".đạn gay go thử thách. Người ta giờ đây đã hiểu lòng yêu của mình lớn đến dường nào, yêu người thân, yêu Tổ quốc, yêu

Tại sao tinh thần Risa Gơ-rô-men rữa nát trứoc khi hắn bị một chiến sĩ Xô Viết giết chết? Bởi vì cuộc chiến tranh Hitle đương gây nên kia không có linh hồn. Có những tiểu thuyết trinh thám và cso những người ưa đọc thứ văn chương ấy. Cố truyện trinh thám chẳng có gì rắc rối: hung phạm gây nên những tội khổng lồ, thám tử truy nã. Hai bên rút súng bắn nhau, giết nhau và cùng dấn thân vào chỗ nguy hiểm. Vậy mà người đọc thấy họ chết như thế là một chuyện thường của nghề họ. Thế thôi. Kẻ gian và thám tử có thể làm những chuyện liều lĩnh, song chẳng ai bảo chúng là anh hùng. Chúng để hết tâm trí vào công việc, song công việc của chúng chẳng có hồn. Lịch sử quên ngay tên những hung phạm có tài, những kẻ mạo hiểm thần tình. Lịch sử giữ lại những tên khác: tên những người bỏ mình vì một lý tưởng, vì nhân dân, vì loài người, cho một xã hội mới tốt đẹp hơn. Khí cụ chiến tranh của quân đội Xô Viết có thể giống khí cụ chiến tranh của quân đội Đức. Chiến lược hai bên có những điểm gặp nhau. Song chẳng có gì là giống nhau giữa một người lính Hồng quân và một người lính quân đội Hitle. Người anh hùng và đứa hung phạm, con người dũng cảm bảo vệ Tổ quốc và quân sát nhân nhà nghề là hai thế giới không đội trời chung.
Chúgn ta đã biết Risa đã đem theo xuống dưới mồ hắn những mối nghĩ gì. Đối lại những điều hắn nghĩ, chúng ta có thể đem thuật lại câu chuyện 5 người thuỷ quân đã chết, anh dũng bảo vệ Xê-bát-tô-pôn. Họ đã ôm lấy nhau, gửi nhau lời chào vĩnh biệt và quấn lựu đạn vào người, lăn ra cản xe tăng địch. Người ta thường nói đến thắng cái chết. Điều đó làm tôi nghĩ đến không phải những công trình của nhà bác học đương lo tính cách kéo dài đời sống con người mà nghĩ đến 5 người thuỷ quân đỏ, tràn ngập vui sướng và say sưa yêu mến sự sống. Đấy chẳng là chíên thắng cái chết đáy ư! Đấy chẳng là bất tử đấy ư! Chiến công 5 người thuỷ quân đỏ đã không những chỉ ngăn cuộc tấn công của quân thu: nó thổi một nguồn sống mới vào lòng triệu con người, nó đã mở rộng và luyện chắc linh hồn nước Nga, nó sống mãi giữa những trận chiến đấu ác liệt nhất trong năm nay; nó còn sống cả sau ngày thắng lợi giữa muôn hoa rực rỡ tung nở trên khắp các đồng quê và trong những giọng hát trong trẻo nhất của một bầy thiếu nữ đồng quê.
Theo I. Erenbua 26.6.1942

Việt Nam -Indonesia tuần tra chung ở Biển Đông

Hải quân Việt Nam và Indonesia sẽ tiến hành tuần tra chung lần thứ tư tại Biển Đông nhằm giữ gìn an ninh vùng biển giữa hai bên.
Thông tin này được đưa ra trong buổi chia tay kết thúc nhiệm kỳ công tác của Đại sứ Indonesia Pitono Purnomovới Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng vào chiều thứ Năm 18/8.
Mục tiêu của đợt tuần tra chung, theo giới chức hai bên, là "nhằm gìn giữ an ninh trật tự trên vùng biển tiếp giáp giữa hai nước".
Báo chí Việt Nam dẫn lời ông Pitono Purnomo nói trong cuộc gặp rằng Indonesia "không đồng ý sử dụng vũ trang giải quyết tranh chấp hay bất cứ tiến triển nào dẫn tới xung đột trong khu vực gây bất lợi cho các bên".
Được biết, ông Nguyễn Tấn Dũng đã đề nghị phía Indonesia xem xét vấn đề ngư dân Việt Nam vi phạm đánh cá ở vùng biển Indonesida "trên tinh thần nhân đạo và tình hữu nghị giữa hai quốc gia".
Mỗi năm hàng trăm ngư dân Việt bị Indonesia bắt và giam giữ vì lý do đánh cá trái phép trong hải phận nước này.
Tình trạng các ngư dân Việt Nam liên tục bị bắt giữ đang gia tăng trong khu vực Biển Đông hiện có chiều hướng gia tăng.
Cùng lúc, Philippines chính thức tuyên bố sẽ xét xử 122 ngư dân Việt Nam trên bảy tàu cá, bị bắt hôm 30/5 vì tội đánh bắt hải sản trái phép, vào ngày 24 và 26/8 sắp tới.
Giới chức Việt Nam cho biết đã nhiều lần đề cập đến vấn đề này trong các chuyến thăm và họp mặt với Philipines tuy nhiên vẫn chưa có các tiến triển.
Các ngư dân đang đối mặt với bản án từ 6-12 năm tù cho tội xâm phạm và đánh bắt hải sản trái phép và khoản tiền phạt sẽ lên tới 100.000 USD cho mỗi chủ tàu cá, theo luật pháp Philippines.
Theo BBC

"Biển Đông, huyệt tử của tàu sân bay Trung Quốc"

Tàu sân bay sẽ không giúp Trung Quốc giải quyết được các vấn đề tranh chấp trên biển Đông, thậm chí sẽ là cửa tử đối với tàu sân bay này.

Trang tin Asia Times Online của Hong Kong ngày 17/8 trích đăng bài viết của nhà chiến lược hải quân Australia Phil Radford. Ông cho rằng, việc sở hữu tàu sân bay không giúp Trung Quốc duy trì lợi thế trong các vấn đề tranh chấp trên biển Đông. 


Dưới đây là nội dung những phân tích của ông Phil Radford:


Tàu sân bay này không phải là công cụ để giải quyết các tranh chấp hiện nay, vấn đề biển Đông đang là vấn đề đau đầu nhất đối với Trung Quốc. Tàu sân bay có ý nghĩa ngoại giao nhiều hơn là một cỗ máy quân sự.


Trung Quốc đã tiến hành công tác thử nghiệm đầu tiên đối với tàu sân bay Thi Lang sau thời gian dài cải tạo.  Một khi tàu sân bày này được hoàn thiện, nó sẽ có khả năng mang theo 40 máy bay tiêm kích trên hạm J-15, khoảng 20 chiếc trực thăng bao gồm các trực thăng chống ngầm Ka-28 của Nga hoặc một loại trực thăng nội địa do Trung Quốc sản xuất.


Việc sở hữu tàu sân bay và hình thành nhóm tác chiến tàu sân bay có thể làm thay đổi mạnh mẽ cán cân quyền lực trên biển Đông. Tàu sân bay Thi Lang sẽ giải quyết được các vấn đề chiến lược nhất định, cho phép Trung Quốc vươn xa hơn trong chiến lược hướng ra biển lớn, bảo vệ "lợi ích cốt lõi" tại biển Đông. Tuy nhiên, lợi thế  này không thấm vào đâu so với các khó khăn mà tàu sân bay này phải đối mặt.



Sự xuất hiện của tàu sân bay Thi Lang kéo theo sự xuất hiện của hàng loạt tên lửa chống hạm tối tân tại ĐNA, trong ảnh hệ thống tên lửa chống hạm siêu âm K-300P Bastion.
Theo ông Phil Radford, việc Trung Quốc sở hữu tàu sân bay đã vô tình tạo ra một cuộc chạy đua vũ trang ngầm tại khu vực ASEAN. Ngay từ khi Trung Quốc tiến hành cải tạo tàu sân bay Varyag các nước trong khu vực đã rục rịch chuẩn bị các biện pháp đối phó.


Ngoài hạm đội 6 tàu ngầm của Việt Nam, tàu sân bay Thi Lang sẽ phải đối đầu với các hạm đội tàu ngầm khác không kém phần tối tân. Tàu sân bay Thi Lang sẽ phải đối đầu với các tàu ngầm lớp Scorpene của Hải quân Hoàng gia Malaysia, tàu ngầm lớp Archer của Hải quân Singapone, có thể là cả tàu ngầm lớp Kilo trong biên chế của Hải quân Indonesia.


Song nguy hiểm hơn cả đối với tàu sân bay Thi Lang đến từ các hệ thống tên lửa chống hạm tối tân đang và sẽ xuất hiện tại Đông Nam Á trong thời gian tới. Việt Nam cùng với Indonesia là hai quốc gia đầu tiên ngoài Nga sở hữu hệ thống tên lửa chống hạm siêu âm P-800 Yakhont.



Tên lửa chống hạm siêu thanh BrahMos là mối đe dọa quá lớn đối với tàu sân bay Thi Lang.
Trang tin De Volkskrant của Hà Lan cho biết, Việt Nam đang tiến rất gần tới việc sở hữu hệ thống tên lửa chống hạm siêu thanh BrahMos. Việc mua tên lửa chống hạm này cần phải có được sự đồng ý của cả Nga và Ấn Độ. 


Tuy nhiên đây không phải là vấn đề quá lớn, hiện tại quan hệ giữa Việt Nam với Ấn Độ và Nga đều ở tầm đối tác chiến lược. Ấn Độ đang thể hiện nỗ lực hướng Đông nhằm giải tỏa áp lực của Trung Quốc tại Ấn Độ Dương.


Việc bán hệ thống tên lửa chống hạm tối tân này cho Việt Nam là điều hoàn toàn có khả năng xảy ra. Ấn Độ cũng đã cam kết giúp Việt Nam hiện đại hóa hải quân, chia sẽ kinh nghiệm xây dựng và vận hành hạm đội tàu ngầm. (>> chi tiết)


BrahMos là loại tên lửa chống hạm nhanh nhất thế giới hiện nay, với tốc độ Mach-3 và tầm bắn 300km, BrahMos thực sự là một mối đe dọa chết người đối với bất kỳ tàu chiến nào.


Biển Đông là "cửa tử"Ông Phil Radford nhận định ngay cả khi hình thành đầy đủ nhóm tác chiến tàu sân bay, lực lượng này vẫn quá mỏng manh để tạo ra một lợi thế lớn nếu có một cuộc xung đột xảy ra.


Tàu sân bay Thi Lang không có khả năng triển khai hoạt động máy bay chỉ huy và cảnh báo sớm trên không. Điều này có nghĩa là tàu sân bay cùng nhóm tác chiến gặp nhiều hạn chế trong việc phát hiện các mối đe dọa từ đường chân trời.


Sẽ là thách thức lớn với hệ thống radar do Trung Quốc sản xuất để dẫn đường cho tên lửa hạm đối không HHQ-9 (>> chi tiết) đánh chặn các tên lửa chống hạm siêu âm. Đây là bài toán khó đối với cả hệ thống đánh chặn siêu hạng Aegis của Mỹ.


Hệ thống bảo vệ dưới nước cho tàu sân bay cũng không thực sự an toàn, năng lực tác chiến chống ngầm của Trung Quốc rất hạn chế. Hệ thống thông tin liên lạc phối hợp tác chiến giữa tàu ngầm và tàu chiến mặt nước không thực sự tốt. )


Ngay cả khi năng lực này được cải thiện, vẫn không thể đảm bảo được sự an toàn cho tàu sân bay Thi Lang khi hoạt động trên biển Đông. Một cuộc đột kích bằng tên lửa từ trên không sẽ là thảm họa đối với tàu sân bay Thi Lang.


Trung Quốc khó lòng mà sử dụng tàu sân bay Thi Lang trên biển Đông như là một công cụ để gây áp lực lên các vấn đề tranh chấp trên biển Đông. Kết thúc bài viết ông Phil Radford kết luận “Biển Đông sẽ là nơi nguy hiểm nhất đối với tàu sân bay Thi Lang”. 
 Tag: Tàu sân bay Thi Lang Trung Quốc
Quốc Việt (theo Asia Times, De Volkskrant)

Phải chăng cuộc chiến ở châu Á sẽ bắt đầu trên biển khơi?

Biển phía Nam Trung Hoa-Biển Đông VN có tiềm năng trở thành một "điểm nóng" mới. Hà Nội đã một lần nữa đòi Bắc Kinh chấm dứt ngay lập tức mọi hành động đe dọa chủ quyền của CHXHCN Việt Nam trên quần đảo Trường Sa (Nansha) và quần đảo Hoàng Sa (Tây Sa).
Nguyên cớ khiến Hà Nội hết sức bất bình là hành động gọi là khảo sát địa chất biển do các tàu nghiên cứu của Trung Quốc tiến hành trong vùng các đảo, mà cả Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan cũng tuyên bố tham vọng sở hữu. Đồng thời với việc phái những con tàu hoạt động trên biển, Trung Quốc còn tăng cường điều động các đơn vị quân đội và thiết bị chiến đấu, kể cả xe tăng,  bất ngờ tập trung tại vùng giáp biên với Việt Nam. Bắc Kinh lý giải rằng đây chỉ là tiến hành các bài huấn luyện quân sự thường kỳ. Trong khi đó, trên nền bùng phát đáng kể của quan hệ Trung-Việt những tháng gần đây, việc tập trung và đẩy mạnh hoạt động của các đơn vị binh sĩ Trung Quốc ở quân khu Quảng Châu khiến Hà Nội coi đây là chiêu thách thức mới từ phía Bắc Kinh. Và hiển nhiên chỉ làm trầm trọng thêm tình hình vốn đã đủ căng thẳng.
 Trong tương quan với cuộc tranh chấp lãnh thổ, tại Việt Nam đã là tuần lễ thứ ba ở các thành phố lớn của đất nước có những cuộc mit-tinh quần chúng nêu khẩu hiệu phản đối Trung Quốc. Các cuộc biểu tình không chỉ xuất phát từ hành động phá hoại công nhiên của tàu chiến Trung Quốc  với tàu đánh cá  của ngư dân và tàu thăm dò dầu khí của  chuyên gia khoa học Việt Nam trong vùng biển tranh chấp, - ông Dmitry Mosyakov chuyên viên Viện Nghiên cứu phương Đông (Viện Hàn lâm khoa học Nga) nhận xét.
“Cách đây chưa lâu Trung Quốc đã gửi tới Liên Hợp Quốc một kiểu bản đồ xác định cương vực quốc gia trên biển Nam Trung Hoa-Biển Đông, rõ ràng với dụng ý là bằng cách đó  sẽ hợp pháp hóa chủ quyền của Trung Quốc đối với vùng biển đảo này. Cứ như theo như tấm bản đồ này thì tất cả những gì Việt Nam tuyên bố là của mình hóa ra lại nằm gọn  trong phạm vi độc quyền của Trung Quốc. Bản đồ Trung Quốc thực sự ấn định ranh giới biển của Việt Nam chỉ trong khu vực 12 hải lý dọc theo bờ biển. Đương nhiên, điều đó khơi lên ở Việt Nam những phản ứng tiêu cực nhất và phản ứng gay gắt đột ngột, bởi vì nếu xét đoán theo dẫn giải của Trung Quốc, thì sau đó từ bất kỳ hải cảng nào của Việt Nam bạn đi ra biển và chỉ sau một khoảng thời gian là đã chạm đường ranh giới biển do Trung Quốc vạch ra”.
Hiện tại tất cả các nước liên quan đến cuộc tranh chấp đều tích cực phát triển cơ sở hạ tầng quân sự ở vùng biển phía Nam Trung Hoa-Biển Đông.  Mà như thế có nghĩa là, bất cứ lúc nào tại đó cũng có thể  nổ ra xung đột nghiêm trọng. Hành vi vũ lực ngày càng công nhiên hơn của Trung Quốc trong khu vực này đã khiến nhiều nước láng giềng tìm kiếm sự bảo hộ của Washington. Chưa ai quên rằng năm ngoái Hoa Kỳ đã tuyên bố khu vực này thuộc phạm vi lợi ích quốc gia của nước Mỹ. Hoa Kỳ là đồng minh quân sự của Philippines, các hạm đội của họ vẫn tổ chức tập trận chung. Trong vòng năm rưỡi lại đây, Hoa Kỳ tích cực đẩy mạnh rõ rệt quan hệ hợp tác quân sự với Việt Nam. Đang mở rộng cả những liên hệ hải quân giữa Ấn Độ và Việt Nam, từ đó mà trong khu vực này có thể xuất hiện thêm một lực lượng mới – và Ấn Độ đã tuyên bố dự định thiết lập hiện diện thường xuyên cho lực lượng hải quân của mình trên biển phía Nam Trung Hoa-Biển Đông.
Xét theo mọi điều, chính triển vọng hình thành trong khu vực này một liên minh đối kháng với Trung Quốc  có sự tham gia của Hoa Kỳ đã buộc Trung Quốc phải mềm dẻo hơn. Kết quả là, trong cuộc gặp ASEAN-Trung Quốc cấp Bộ trưởng gần đây trên đảo Bali, các bên đã thông qua “bản đồ lộ trình" về các quy tắc ứng xử trong vùng biển phía Nam Trung Hoa-Biển Đông, kể cả yêu cầu thông báo cho nhau về hoạt động diễn tập quân sự và khảo sát địa chất. Tại ASEAN người ta cho rằng văn kiện đã bị om lại suốt 9 năm chính bởi lập trường của CHND Trung Hoa. Trong khi đó, xét theo sự bùng phát căng thẳng trong quan hệ của Việt Nam và Philippines đối với Trung Quốc ở khu vực này, hẳn là chưa phải ngay tới đây văn kiện đó sẽ phát huy tác dụng.
Cũng chẳng khó đoán rằng hội chứng biển phía Nam Trung Hoa-Biển Đông, đến lượt nó, cũng sẽ không đem lại tác dụng xoa dịu cuộc tranh cãi xung quanh các đảo trong vùng biển Đông-Trung Hoa. Mới đây, Tổng Thư ký văn phòng nội các Nhật Bản Yukio Edano vừa tuyên bố rằng Tokyo sẵn sàng huy động lực lượng quân sự của mình để bảo vệ hòn đảo Senkaku (Trung Quốc gọi là Điếu Ngư đảo) ở biển Đông-Trung Hoa trong trường hợp có sự can thiệp quân sự của nước ngoài. Hiển nhiên đây là ám chỉ rõ ràng đến  hành động có thể của Trung Quốc, vốn vẫn coi nơi đây là lãnh thổ của nước mình và bây giờ đang cố tiến hành thăm dò tài nguyên khoáng sản. Ngoài ra Nhật Bản cũng có tranh chấp với Hàn Quốc về quyền sở hữu  hòn đảo Tokto, mà trong tiếng Nhật gọi là đảo Takeshima. Chính vào ngày thứ Sáu tại vùng đảo này dự kiến có chuyến đi của  nhóm nghị sĩ Hàn Quốc, đến kiểm tra việc thiết lập khu đồn trú quân sự cỡ nhỏ. Thậm chí trong giới chuyên viên còn nêu giả thiết rằng có thể với người Hàn Quốc mốc 12 tháng Tám rồi sẽ thành "Ngày Tokto" như người Nhật vẫn xem 22 tháng Hai là "Ngày Takeshima".

Theo đài tiếng nói nước Nga

Sự thật ít biết về sức mạnh quân sự Trung Quốc

Đứng thứ nhất trên thế giới về số quân thường trực, đứng thứ hai về kinh tế, thứ 3 về sức mạnh quân sự và đang không ngừng gia tăng sức mạnh này trong 2 thập niên trở lại đây.
Đó là một trong những điều người ta biết về Trung Quốc. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều điều người ta chưa biết hết về sức mạnh quân sự nước này.
Ngân sách tăng không ngừng
Việc cách đây không lâu Bắc Kinh chính thức công nhận sự xuất hiện của hàng không mẫu hạm Thi Lang đã gây xôn xao trong dư luận. Thế nhưng, đây không phải là lần đầu tiên Trung Quốc gây quan ngại cho dư luận quốc tế về khả năng quân sự không rõ lý do của mình.
Ngay từ năm 2008, Trung Quốc đã đề cập với Mỹ về ý tưởng “chia đôi Thái Bình Dương”. Trong buổi điều trần trước quốc hội Mỹ ngày 12/3/2008, 2 tháng sau khi trở về từ chuyến viếng thăm Trung Quốc, Đô đốc Timothy Keating, Tư lệnh hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ cho biết cần để ý những gia tăng quân sự của Trung Quốc một cách cẩn thận. Cụ thể hơn, Đô đốc Timothy cho biết một trong những người đồng nhiệm Trung Quốc nói rằng: “Chúng tôi sắp xây dựng hàng không mẫu hạm. Các ông có thể lấy phần đông của Thái Bình Dương (từ Hawaii đến Mỹ). Chúng tôi sẽ lấy phần tây Thái Bình Dương, từ Hawaii đến Trung Quốc”.
Việc mạnh dạn đề nghị chia đôi lợi ích tại Thái Bình Dương chứng tỏ Trung Quốc tự tin về những gì mình đang có, đặc biệt là kinh tế và quân sự. Trước khi phát triển quân sự ở một nước, người ta thường phát triển kinh tế trước tiên, bởi kinh tế là bệ phóng và nguồn lực của những hoạt động hiện đại hóa vũ khí và nâng cấp quân lực. Hiện tại, Trung Quốc chiếm vị trí thứ nhì thế giới về kinh tế với những chỉ số tăng trưởng ấn tượng vượt 10% vào năm ngoái.
Theo giáo sư tiến sĩ Marvin C. Ott, thuộc đại học John Hopkins, bắt đầu từ 20 năm trở lại đây, Trung Quốc đã gia tăng quân sự từ 13 đến 15% mỗi năm.
“Trung Quốc từ lâu đã đầu tư, phát triển khả năng quân sự cũng như tăng cường chi tiêu quốc phòng 30 năm nay, đặc biệt là 20 năm trở lại đây. Cách mà Trung Quốc tăng cường khả năng quân sự cũng rất cao và đáng chú ý. Họ đang cố gắng nâng cấp và hiện đại hoá quân sự của mình, tập trung vào việc nâng sức mạnh quân sự ngoài khơi Biển Đông, eo biển Đài Loan và Tây Thái Bình Dương. Khả năng quân sự của Trung Quốc tăng một cách nhanh chóng và ấn tượng”.
Thực tế, theo báo cáo hàng năm vào năm ngoái của Bộ quốc phòng Mỹ, từ năm 1989, ngân sách quốc phòng Trung Quốc tăng gần 13% mỗi năm. Hồi tháng 3 năm nay, người phát ngôn Quốc hội Trung Quốc Lý Triệu Tinh cho biết, ngân sách quốc phòng năm nay của nước này là 91,5 tỷ đô la.
Tuy nhiên, tờ USA Today số ra hôm 28/7 trích nguồn viện nghiên cứu American Enterprise cho biết con số thực sự có thể là 300 tỷ đô la. Với số tiền ấy và với lượng nhân công rẻ trong nước, Trung Quốc có thể làm được một khối lượng vũ khí khổng lồ.
Với việc du nhập, nâng cấp và sản xuất nhiều vũ khí, những năm gần đây, sức mạnh quân sự Bắc Kinh đã vươn lên những vị trí cao trên thế giới. Theo Global Fire Power, Trung Quốc đang đứng thứ 3 sau Mỹ và Nga về sức mạnh quân sự. Năm ngoái, vị trí này của Trung Quốc là thứ hai.
Chỉ trong vòng 2 thập niên trở lại đây, Trung Quốc đã kiến tạo được một lực lượng tàu ngầm và tàu đổ bộ lớn nhất Châu Á. Không quân Trung Quốc cũng được trang bị thêm hàng trăm máy bay chiến đấu có thể sánh ngang với F-15s và F-16s của Mỹ. Khi các loại tên lửa CM-802 AKG, máy bay chiến đấu đa năng Tiểu Long/FC-1, tên lửa vác vai và máy phóng tên lửa… được trưng bày tại Triển lãm Hàng không Chu Hải, Trung Quốc nổi lên như một đối thủ của các nước cung cấp vũ khí trên thế giới.
Đáng kể hơn, hồi tháng 1/2011, khi cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates đến Bắc Kinh, Trung Quốc đã cho thử máy bay tàng hình đầu tiên J-20.
Theo một bản báo cáo mới ra tháng này của ông Dean Cheng, một chuyên gia về quân sự Trung Quốc tại tổ chức có tên Heritage Foundation, trong vòng mấy mươi năm trở lại đây, Trung Quốc tập trung phát triển không quân và hải quân thay vì chỉ tập trung vào bộ binh như trước đó.
Năm 2010, Trong Quốc trở thành nước đóng tàu lớn nhất thế giới với hai công ty đóng tàu nhà nước CSSC và CSIC với tổng số hơn 200 ngàn công nhân sản xuất ra các tàu dân dụng và quân đội. Theo website của CSSC, về mặt cấu trúc, đây là xương sườn hỗ trợ cho hải quân Trung Quốc.
Trung Quốc cũng không ngừng tăng cường các lực lượng quân sự nhằm đảm bảo lợi ích trên biển của nước này, bao gồm các lực lượng: lực lượng thực thi luật ngư nghiệp (FLEC), Cơ quan an toàn hàng hải (MSA), lực lượng giám sát biển (CMS) và lực lượng bảo vệ bờ biển (CCG). Trong đó, FLEC và CMS có nhiệm vụ tuần tra tại các khu vực biển tranh chấp. Mỗi  lực lượng được trang bị từ 10 đến 20 tàu nặng từ 1 đến 5 ngàn tấn. Đặc biệt, tàu thuộc lực lượng CCG nặng từ 130 đến 1.500 tấn, với nhiều chiếc có trang bị vũ khí.
Kỹ thuật quân sự còn nhiều giới hạn
Tuy nhiên, song song với những điểm mạnh, quân sự Trung Quốc cũng có những giới hạn. Giới quan sát cho rằng, Trung Quốc sẽ triển khai máy bay chiến đấu J-15 cho chiếc hàng không mẫu hạm Thi Lang. J-15 là một phiên bản của Su-33 dùng cho hàng không mẫu hạm Kuznetsov của Nga và cũng sẽ mắc các hạn chế tải trọng và tầm xa. Chiếc Thi Lang không có dàn phóng máy bay như các tàu sâu bay của Mỹ và Pháp mà dùng một loại sàn cất cánh nâng cao để phóng máy bay nên sức mạnh sẽ kém đi.
Mặt khác, cũng như Su-33, J-15 của Trung Quốc cũng mắc khuyết điểm là không tuần tra xa được. Đó là lý do vì sao hàng không mẫu hạm Kuznetsov không có một vai trò lớn trong việc cân bằng thế mạnh hải quân ở Châu Âu và Thi Lang cũng không thể quan trọng hơn Kuznetsov.
Mặt khác, theo ông Nathan Hughes, giám đốc phân tích quân sự tổ chức STRATFOR, mặc dù có số quân chính thức đông đảo, nhưng quân đội Trung Quốc hiện nay có trình độ kỹ thuật khá thấp, đặt ra dấu hỏi về khả năng ứng dụng thiết bị.
Thêm vào đó, các chuyên gia cho rằng rất nhiều vũ khí chế tạo tại Trung Quốc lấy từ phiên bản của Nga mà Trung Quốc mua từ những năm 1980 nên mắc những lỗi lạc hậu hoặc dễ dàng bị vũ khí “đàn anh” khống chế.
Một điều đặc biệt nữa mà ít được nói đến về khả năng quân sự Trung Quốc. Theo ông Nathan Huges nếu kết hợp cả hải quân và không quân Trung Quốc, lực lượng này vẫn ít hơn lực lượng an ninh nội bộ của Bộ Quốc phòng. Điều này làm người ra cho rằng , những vấn đề Tây Tạng, Tân Cương, Mông Cổ và nguy cơ bạo loạn trong nước (do những bức xúc về kinh tế, dân chủ, nhân quyền…) vẫn là những vấn đề đáng quan tâm nhất của Bắc Kinh, thay vì vấn đề biển Đông.
Trong khi Mỹ chỉ tăng ngân sách quốc phòng khoảng 4,4% một năm thì việc ngân sách quốc phòng Trung Quốc gia tăng 13% một năm là rất đáng quan ngại, giống như nhiều người quan ngại sự tăng trưởng quân sự Liên Xô  những năm 50-60.
Những phân tích trên cho thấy, mặc dù Trung Quốc gia tăng hiện đại hóa quân sự nhưng thế mạnh ấy vẫn còn những hạn chế nếu không muốn nói là chỉ ở giai đoạn bắt đầu. Chính vì thế, sự quan ngại dành cho Trung Quốc là để phòng ngừa chứ không phải quan ngại để đầu hàng.
Khi 2/3 thế giới là đại dương, hạm đội trở thành sức mạnh thực sự của một nước. Hoa Kỳ mấy trăm năm nay đảm bảo được sức mạnh của mình cũng nhờ 7 hạm đội rãi rác khắp nơi. Đã có nhiều phát biểu cho rằng, một khi có hàng không mẫu hạm, bước kế tiếp của Trung Quốc là xây dựng hạm đội.
Mối nguy với các nước láng giềng?
Việc Trung Quốc không ngừng gia tăng sức mạnh quân sự có khiến các nước láng giềng khu vực cảm thấy bất an? Trả lời câu hỏi này, giáo sư Marvin Ott nói: câu trả lời ngắn gọn là “chúng ta không biết”. Theo vị giáo sư này, khi nhìn vào khả năng quân sự của một nước khác thì phải xem nó có ý nghĩa như thế nào về mặt chiến lược. Điều này được nhìn nhận ở hai mặt:
Thứ nhất, khả năng. Đó là vũ khí, là thiết bị, quân lực, nhân lực… những cái có ảnh hưởng đến khả năng quân sự của nước ấy. Về mặt này, những khả năng đó của Trung Quốc tăng rất nhanh. Cho nên tất cả các nước khác nhìn vào Trung Quốc đều “quan ngại”.
Thứ hai, nhìn vào dụng ý sử dụng khả năng quân sự để biết một nước có là mối đe doạ cho các nước khác hay không. Chúng ta không thực sự biết dụng ý của Trung Quốc một cách chắc chắn. Tuy nhiên, chính vì không biết rõ nên càng khiến các nước khác quan ngại. Với các nước trong khu vực Đông Nam Á, Mỹ, Nhật Bản, Ấn Độ…, việc Trung Quốc tăng cường khả năng quân sự quá nhanh trong bối cảnh nhiều tranh chấp đang diễn ra có liên quan đến Trung Quốc thì việc cảm thấy đó là một mối đe doạ cũng dễ hiểu./.


PV (Theo báo Mỹ)